Tôi đã thấy

261

Tôi đã thấy bao nhiêu số phận

Phải hằng ngày lận đận kiếm ăn

Thiếu từng miếng nước tấm chăn

Cửa nhà không có phải nằm phơi sương.

 

Bao kẻ khó nằm đường xó chợ

Áo rách này chẳng đỡ mùa đông

Biết rằng đau đớn chất chồng

Đói cơm, tình nghĩa chẳng hồng sẻ chia.

 

Tôi đã thấy những thìa cháo loãng

Bố thí nơi cảnh vãng người lai

Hay là ngoài cổng Phật Đài

Cũng không xóa được kiếp tai đọa đầy.

 

Tôi thấy kẻ ăn mày đường phố

Vẫn hằng ngày vận đổ mưu sinh

Thương thay cho những sinh linh

Chát chua phận số, nghèo tình, đớn đau.

 

Tôi đã thấy sắc màu cuộc sống

Nơi xa hoa như mộng như mơ

Còn đây em bé bơ vơ

Nhặt ăn từng chút cơm thừa người qua.

 

Nhìn cảnh ấy ai mà chẳng xót

Trong dòng đời nào lọt mắt ai

Vậy mà cuộc sống đan cài

Tình thâm máu đỏ nào ai trông chờ?

                                            (Trần Văn Nghệ)