Đời nhớ mãi tên anh

147
(Như một nén nhang kính viếng hương hồn Anh NBT)
Nếu không có anh chắc giờ này Bà Nà đang còn ngủ yên
Để lớp bụi thời gian phủ dày theo năm tháng
Nếu không có anh đánh thức sông Hàn nối hai bờ gần lại
Thì người dân Hà Thân muôn đời vẫn khắc khoải câu ca:
“Đứng bên ni Hàn ngó qua bên tê Hàn nước xanh như tàu lá
Đứng bên tê Hàn ngó qua bên ni Hàn phố xá nghênh ngang”
Nếu không có anh dám nói lên từ “chưa đã”
Ở Hội nghị cấp cao do Thủ tướng chủ trì
Thì hôm nay Đà Nẵng vẫn chẳng có gì
Múa gậy gầm giường biết bao giờ thoát được
 «        «         «
Ý chí của anh chưa bao giờ lùi bước
Tính toán nghĩ suy trăn trở đủ điều
Thời gian giành cho riêng mình ít ỏi biết bao nhiêu
Ngày hai buổi cơm ăn tại phòng làm việc
Đâu có phải đến hôm nay anh mới có nhiệt tình tha thiết
Bởi “bổng lộc – giàu sang – kẻ đón – người đưa”
Mà ở anh người Chủ nhiệm năm xưa
Rồi Giám đốc nông trường bao khó khăn anh không chùn bước
Cái Tâm ấy mạnh hơn tất cả
Chinh phục lòng người giúp người hiểu anh hơn
 «        «         «
Có người bảo anh như một “cổ xe tăng”
Chỉ biết việc mà quên niềm cảm xúc
Nhưng có ai hiểu anh đã mười, mười một giờ đêm
Vẫn kiên trì giải thích cho từng hộ gia đình chấp nhận chủ trương
Thành phố ta mở ra những con đường
Nâng cấp chỉnh trang mở rộng dần đô thị
Cho xứng đáng với vóc tầm cả nước
Anh lèo lái con thuyền đưa thành phố vươn lên
«        «         «
Có ai biết trái tim anh đã bao lần quặn thắt
Chứng kiến cảnh “ra đi” bởi bệnh viện thiếu phương tiện cứu người
Anh băng khoăng trăn trở biết bao nhiêu
Rồi quyết định đầu tư ngân sách
Để không còn chia đều nhau máy thở
Một tấm lòng luôn nghĩ đến người dân
Và gần đây Bệnh viện Ung thư – Bệnh viện Phụ nữ ra đời
Khám chữa bệnh cho bệnh nhân nghèo không thu viện phí
Một bệnh viện tình người, bệnh viện của lòng dân
Rồi có nhiều phụ nữ đơn thân
Được bố trí nhà, họ cho rằng nằm mơ cũng không dám ước
Hàng nghìn trẻ em bị bệnh tim được anh hỗ trợ
Cứu chữa kịp thời để trở về với cuộc sống bình yên
Hàng trăm trẻ mồ côi ở Làng Hy Vọng
Được anh đón về để chăm sóc tốt hơn
 «        «         «
Ai đã từng chứng kiến cảnh thương tâm
Anh túc trực bên giường mười ba đêm không chợp mắt
Chăm sóc mẹ với trái tim quặn thắt
Ba mất rồi chỉ còn mẹ mẹ ơi!
Lòng hiếu thảo của anh xúc động biết bao người
Họ lấy đó làm gương không thể đổ thừa cho công việc
Bởi công việc của anh có ai sánh kịp
Mà xã hội – gia đình vẫn trọn vẹn cả hai
«        «         «
Tuổi đời anh còn trẻ lắm anh ơi
Đất nước quê hương đang cần anh góp sức
Người dân tiễn đưa anh với trái tim nhói đau trong lồng ngực
ANH GÓP SỨC XÂY ĐỜI- ĐỜI NHỚ MÃI TÊN ANH!
                                                           Nguyễn Thị Vân Lan
                                               PCT Hội Bảo trợ Phụ nữ và Trẻ em
                                                    nghèo bất hạnh TP. Đà Nẵng
                                                                   (Tháng 2/2015)